Về tôi — Người đàn ông chọn vào bếp để giữ nhà


Tôi là Nguyễn Bá Nguyên, và tôi tin rằng một bữa ăn tử tế mỗi ngày có thể giữ được một gia đình — bởi vì tôi đã từng đánh mất gần như tất cả, rồi nhặt lại chính mình từ căn bếp.

Cậu bé xóm Bến và giấc mơ áo trắng

Tôi sinh ngày 20/08/1988 ở xóm Bến, xã Đắc Sơn, Phổ Yên, Thái Nguyên. Nhà tôi thuần nông, đông anh em, nghèo đúng nghĩa "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc". Tuổi thơ của tôi là những buổi bắn bi, đánh khăng, đá bóng bằng quả bòng rụng ngoài vườn — những trò chơi không tốn một xu, vì trong nhà tôi chẳng có xu nào để tiêu vào việc khác ngoài cái ăn.Nhưng tôi học khá. Tôi vào được THPT Lê Hồng Phong, và tôi mang trong mình một giấc mơ rất rõ ràng: làm bác sĩ. Tôi mê ngành Y, mê cái ý nghĩ được mặc áo trắng, được chữa lành cho người khác. Đến kỳ thi đại học, tôi trượt. Không phải trượt xa — tôi thiếu đúng 0,5 điểm. Nửa điểm. Đến giờ tôi vẫn nhớ cảm giác đứng giữa lằn ranh mỏng như sợi tóc đó, và hiểu rằng đôi khi cuộc đời không cho ta cơ hội thứ hai theo cách ta mong.Tôi không có điều kiện ôn lại. Tôi đi làm thợ sơn suốt một năm, rồi chọn một con đường thực tế hơn: học Cao đẳng Trắc địa, ngành đo đạc địa chính. Tôi tốt nghiệp năm 2011. Giấc mơ áo trắng khép lại, nhưng — và mãi sau này tôi mới hiểu — cái khao khát được chăm sóc sức khỏe cho người khác thì chưa bao giờ tắt. Nó chỉ chờ một hình hài khác để sống lại.

Ba ngày trước đám cưới

Năm 2011, tôi vừa vào làm tại Trung tâm Địa giới Biên giới Quốc gia. Đó là một công việc tử tế, đúng ngành, mở ra một tương lai ổn định. Nhưng tôi mới làm được khoảng mười, mười lăm ngày thì cha tôi đổ bệnh — một căn bệnh hiểm nghèo.Tôi không nghĩ ngợi nhiều. Tôi nghỉ việc, về nhà chăm cha, rồi quay lại làm thợ sơn để vừa kiếm sống vừa ở gần ông. Với một người đàn ông trẻ vừa cầm tấm bằng, bỏ lại công việc nhà nước là một quyết định lớn. Nhưng tôi chưa từng hối hận. Cha tôi cần tôi, và gia đình luôn đứng trước.Rồi đến biến cố mà tôi không bao giờ kể được hết bằng lời: cha tôi qua đời đúng ba ngày trước lễ cưới của tôi. Đám cưới đáng lẽ là ngày vui nhất đời người. Gia đình tôi nén đau, vẫn đón vợ tôi về — về để cùng chịu tang cha. Lễ cưới bên nhà trai không được tổ chức.Tôi luôn mang trong lòng cảm giác có lỗi với vợ. Người phụ nữ ấy bước vào đời tôi không phải trong tiếng nhạc và pháo hoa, mà trong khăn tang và nước mắt. Cô ấy chịu thiệt thòi ngay từ ngày đầu tiên làm vợ tôi. Có lẽ chính món nợ tình cảm đó đã định hình con người tôi sau này: tôi muốn bù đắp, muốn làm chỗ dựa, muốn giữ cho gia đình mình bình yên bằng mọi giá.

Ba ngày trước đám cưới

Năm 2011, tôi vừa vào làm tại Trung tâm Địa giới Biên giới Quốc gia. Đó là một công việc tử tế, đúng ngành, mở ra một tương lai ổn định. Nhưng tôi mới làm được khoảng mười, mười lăm ngày thì cha tôi đổ bệnh — một căn bệnh hiểm nghèo.Tôi không nghĩ ngợi nhiều. Tôi nghỉ việc, về nhà chăm cha, rồi quay lại làm thợ sơn để vừa kiếm sống vừa ở gần ông. Với một người đàn ông trẻ vừa cầm tấm bằng, bỏ lại công việc nhà nước là một quyết định lớn. Nhưng tôi chưa từng hối hận. Cha tôi cần tôi, và gia đình luôn đứng trước.Rồi đến biến cố mà tôi không bao giờ kể được hết bằng lời: cha tôi qua đời đúng ba ngày trước lễ cưới của tôi. Đám cưới đáng lẽ là ngày vui nhất đời người. Gia đình tôi nén đau, vẫn đón vợ tôi về — về để cùng chịu tang cha. Lễ cưới bên nhà trai không được tổ chức.Tôi luôn mang trong lòng cảm giác có lỗi với vợ. Người phụ nữ ấy bước vào đời tôi không phải trong tiếng nhạc và pháo hoa, mà trong khăn tang và nước mắt. Cô ấy chịu thiệt thòi ngay từ ngày đầu tiên làm vợ tôi. Có lẽ chính món nợ tình cảm đó đã định hình con người tôi sau này: tôi muốn bù đắp, muốn làm chỗ dựa, muốn giữ cho gia đình mình bình yên bằng mọi giá.

Bảy năm Samsung, hai con trai và một giấc mơ làm giàu

Từ 2014 đến 2021, tôi làm tại Samsung Thái Nguyên gần bảy năm, đi từ kỹ thuật viên lên vị trí quản lý (Leader). Đó là quãng thời gian tôi học được kỷ luật, quy trình và cách quản lý con người. Nhưng cuộc sống gia đình tôi không hề êm ả.Vợ chồng tôi hiếm muộn. Chúng tôi làm thụ tinh trong ống nghiệm (IVF), thất bại hai lần. Hai lần ấy là hai lần hy vọng dâng lên rồi vỡ òa thành thất vọng, cả về tinh thần lẫn tiền bạc. Đến lần thứ ba, ông trời thương: vợ tôi đậu thai đôi, hai con trai sinh đôi chào đời năm 2017. Nhưng để có được hai con, vợ tôi phải nằm viện gần như cả thai kỳ, và sau khi sinh, chúng tôi gánh một khoản nợ lớn.Có con rồi, khao khát làm giàu trong tôi càng cháy. Tôi muốn cho hai con một tuổi thơ khác với tuổi thơ thiếu thốn của mình. Và đó là lúc tôi bước vào canh bạc lớn nhất đời.

Cú sập 10 tỷ và món nợ 3 tỷ

Từ 2019 đến 2021, tôi lao vào đầu tư lan đột biến. Thị trường khi đó nóng đến mức người ta tin rằng một chậu lan có thể đổi được cả căn nhà. Có thời điểm trong tay tôi cầm khối tài sản trị giá khoảng 10 tỷ đồng. Tôi tin mình đã chạm tới giấc mơ. Đầu năm 2021, tôi nghỉ hẳn Samsung để dồn toàn lực.Đến tháng 5/2021, thị trường lan đột biến sụp đổ. Tôi thiếu kinh nghiệm, và thành thật mà nói, tôi tham lam. Hai thứ đó cộng lại biến khối tài sản 10 tỷ thành món nợ hơn 3 tỷ đồng. Từ một người đàn ông tưởng mình sắp đổi đời, tôi trở thành một người đàn ông gục ngã, mang trên vai một khoản nợ có thể nghiền nát bất kỳ ai.Trong những ngày đen tối nhất ấy, tôi học được điều quan trọng nhất đời mình: giá trị thật của một người đàn ông không nằm ở lúc anh ta đứng trên đỉnh, mà ở lúc anh ta ngã và quyết định đứng dậy.Vợ tôi không một lời trách móc. Cô ấy ở lại, đồng hành cùng tôi từng ngày. Nhà ngoại bán đi một suất đất để giúp chúng tôi trả lãi. Tôi nợ gia đình hai bên không chỉ tiền, mà cả một niềm tin mà tôi tự hứa phải trả bằng hành động

Vịt quay vỉa hè và bài học giữ sức

Tôi không có vốn lớn để làm lại. Tôi chọn thứ vốn ít, quay vòng nhanh: bán vịt quay, lợn quay vỉa hè. Nghe có vẻ tầm thường so với hình ảnh người đàn ông từng cầm 10 tỷ, nhưng chính những con vịt quay đó đã cứu gia đình tôi.Tôi làm từ sáng sớm đến tối khuya. Từ một điểm bán, tôi phát triển dần lên mười điểm. Sau hai, ba năm cặm cụi, tôi gần như trả hết nợ. Nhưng cũng chính giai đoạn này dạy tôi một bài học cay đắng khác: nếu mất sức khỏe, mọi nỗ lực đều vô nghĩa. Đứng bếp than nóng, lăn lộn ngoài đường giữa nắng mưa, tôi thấm thía rằng người trụ cột mà gục thì cả nhà chao đảo. Tôi đã mất cha vì bệnh, tôi đã thấy vợ kiệt sức vì thai kỳ và vì gánh nợ cùng tôi — tôi không cho phép mình là người tiếp theo nằm xuống.Khi mô hình vịt quay bão hòa, tôi co lại, không cố mở rộng bằng mọi giá nữa. Tôi đã học được cách dừng đúng lúc — điều mà năm 2021 tôi không làm được

Vì sao tôi chọn con đường "giữ sức để giữ nhà"

Nhìn lại cả hành trình, tôi nhận ra một sợi chỉ đỏ xuyên suốt: giấc mơ làm bác sĩ ngày xưa, việc bỏ tất cả để chăm cha, nỗi đau mất cha vì bệnh, hai con sinh ra trong gian khó, và những ngày đứng bếp than tự hỏi sức mình còn được bao lâu.Tất cả dẫn tôi đến một sứ mệnh rõ ràng: giúp những người đàn ông trụ cột chủ động giữ sức khỏe, để giữ được gia đình.Tôi không nói chuyện này như một chuyên gia trên tháp ngà. Tôi nói với tư cách một người đàn ông U35–U48 giống các anh — đã từng kiếm tiền đến quên ăn quên ngủ, đã từng nghĩ "để mai tính" với sức khỏe của mình, và đã trả giá. Tôi tin rằng bữa ăn hằng ngày, được nấu bằng đôi tay của chính người đàn ông trong nhà, không chỉ là dinh dưỡng — nó là cách ta chủ động cầm lái sức khỏe, thay vì phó mặc cho may rủi

Tôi giúp được ai, và bằng cách nào

Tôi viết, tôi chia sẻ, tôi nấu — cho những người đàn ông từ khoảng 35 đến 48 tuổi đang gánh trên vai cả gia đình. Những anh em đang ở giai đoạn sự nghiệp căng nhất, con còn nhỏ, cha mẹ đã già, và cơ thể bắt đầu phát đi những tín hiệu mệt mỏi mà ta hay tặc lưỡi bỏ qua.Tôi giúp bằng thứ cụ thể nhất: căn bếp. Tôi chia sẻ những bữa ăn đơn giản, dễ làm, hợp túi tiền, để một người đàn ông bận rộn vẫn có thể tự nấu cho mình và cho vợ con. Tôi gom những trải nghiệm và kiến thức của mình thành cẩm nang "Bếp của Ba — 30 ngày giữ sức để giữ nhà": một lộ trình ba mươi ngày để người trụ cột xây lại thói quen ăn uống và lối sống chủ động.Tôi xin nói thật và rõ: tôi không phải bác sĩ, và tôi không hứa chữa được bất kỳ bệnh nào. Những gì tôi chia sẻ là kinh nghiệm sống, là cách ăn uống và lối sống lành mạnh để chủ động giữ sức. Sức khỏe là chuyện hệ trọng — nếu các anh đang có bệnh hoặc cần điều trị, xin hãy luôn tham khảo ý kiến bác sĩ và cơ sở y tế. Tôi đứng ở vai trò người đồng hành, người kể chuyện, người truyền cảm hứng để các anh chủ động hơn với chính mình — chứ không thay thế chuyên môn y khoa.

Hôm nay tôi đang làm gì

Hôm nay, tôi vẫn vào bếp mỗi khi có thể — nấu cho vợ, cho hai cậu con trai sinh đôi đang lớn từng ngày. Căn bếp với tôi không còn chỉ là nơi nấu ăn; nó là nơi tôi tìm lại bình yên sau những năm tháng chông chênh.Song song với đó, tôi định vị mình là người chia sẻ kiến thức chăm sóc sức khỏe chủ động, và tôi đồng hành cùng Mộc Việt — thương hiệu thảo mộc thiên nhiên chăm sóc xương khớp, tóc, da. Tôi hướng đến những anh chị trên 40 tuổi, độ tuổi mà cơ thể cần được lắng nghe nhiều hơn. Ở đây cũng vậy, tôi luôn nhắc: sản phẩm hỗ trợ là để chăm sóc và phòng ngừa theo lối sống lành mạnh, không phải thuốc chữa bệnh, và mọi vấn đề sức khỏe nghiêm trọng cần có bác sĩ.Tôi cũng đang nuôi một giấc mơ cũ theo cách mới. Người ta hay bảo tôi có giọng nói truyền cảm. Tôi muốn trở thành người kể chuyện, một diễn giả — kể chính câu chuyện của mình để những người đàn ông khác không phải ngã đau như tôi mới chịu tỉnh ngộ.Tôi sẽ không giấu các anh: tôi vẫn còn khó khăn, đặc biệt ở khâu tìm đến đúng người cần mình. Nhưng tôi tin vào sự tử tế chậm rãi — cứ chia sẻ thật, cứ giúp được một người là một người

Lời mời

Nếu anh là một người đàn ông đang gánh cả gia đình trên vai, đang thấy mình kiệt sức nhưng chưa dám dừng lại — tôi viết những dòng này cho anh. Tôi đã đi qua con đường đó, và tôi muốn đi cùng anh một đoạn.Hãy theo dõi Bếp của Ba, và nếu anh muốn bắt đầu từ điều nhỏ nhất, hãy nhắn tin cho tôi — tôi sẽ gửi anh một vài công thức bữa ăn đơn giản để giữ sức cho người trụ cột. Không cầu kỳ, không tốn kém. Chỉ là cách một người đàn ông tự nấu cho mình một bữa tử tế, để còn đủ sức làm chỗ dựa cho những người mình thương.Giữ sức, để giữ nhà. Tôi tin chúng ta làm được.